LL
at помогал когда, например, нужно опции обрабатыватьТакое типа
{acc, _} =
{acc, opts}
|> at({acc, %{zero: true}} -> {[0 | acc], opts})
|> at({acc, %{one: true}} -> {[1 | acc], opts})
|> at({acc, %{two: true}} -> {[2 | acc], opts})
Или когда действия с ошибками делаешь в стиле Eitherdo_something()
|> at({:ok, result} -> do_other(result))
|> at({:ok, result} -> do_another(result))
